Visa Schengen có một đặc điểm không có ở bất kỳ thị trường nào khác: bạn xin visa của một nước nhưng đi được cả khối. Chính điều này tạo ra sai lầm phổ biến nhất — chọn nộp ở nước nào "dễ đậu" thay vì nước đúng theo quy định.
Nộp ở nước nào là đúng
Quy tắc do khối Schengen đặt ra, không phải do từng đại sứ quán tự quyết:
- Nộp tại nước là điểm đến chính — nơi bạn ở lâu nhất trong hành trình
- Nếu thời gian ở các nước bằng nhau, nộp tại nước nhập cảnh đầu tiên
Chọn nước theo tin đồn "nước này dễ hơn" là cách nhanh nhất để hồ sơ bị từ chối tiếp nhận, vì lịch trình bạn nộp sẽ tự mâu thuẫn với nơi bạn nộp. Trung tâm tiếp nhận đối chiếu hai thứ này ngay từ khâu kiểm tra hồ sơ.
Quy tắc 90/180 ngày
Visa Schengen ngắn hạn cho phép lưu trú tối đa 90 ngày trong bất kỳ khoảng 180 ngày liên tiếp nào, tính trên toàn khối chứ không phải trên từng nước.
Đây là chỗ nhiều người tính nhầm, đặc biệt là người đi châu Âu nhiều lần trong năm. Số ngày được tính theo cửa sổ trượt 180 ngày lùi về trước, không phải theo năm dương lịch. Lưu trú quá hạn ảnh hưởng nghiêm trọng tới các lần xin visa sau, kể cả với nước khác.
Lịch trình và đặt chỗ: mức độ chi tiết cao hơn bạn nghĩ
Hồ sơ Schengen yêu cầu chứng minh chỗ ở cho từng đêm trong hành trình, cùng phương tiện di chuyển giữa các thành phố. Một lịch trình có khoảng trống không giải thích được là dấu hiệu khiến hồ sơ bị xem xét kỹ.
Đặt phòng có thể ở dạng miễn phí hủy, nhưng thông tin phải khớp tuyệt đối với lịch trình đã khai — tên khách sạn, thành phố, ngày nhận và trả phòng.
Bảo hiểm du lịch: giấy tờ bắt buộc, không phải tùy chọn
Khác với nhiều thị trường khác, bảo hiểm du lịch là điều kiện bắt buộc để hồ sơ Schengen được tiếp nhận. Bảo hiểm phải có hiệu lực trên toàn khu vực Schengen, bao phủ toàn bộ thời gian lưu trú và đạt mức bồi thường y tế tối thiểu theo quy định hiện hành.
Nên mua từ đơn vị quen với yêu cầu hồ sơ Schengen. Một hợp đồng bảo hiểm du lịch thông thường có thể thiếu đúng điều khoản mà hồ sơ yêu cầu và bị trả lại.